trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt

Trong cuộc đời mỗi con người, gặp gỡ rồi ly biệt là điều không thể tránh khỏi. Team Mỳ Quảng Đại Lộc sẽ phải chia tay các con, hãy tập trung vào kỳ thi tốt nghiệp để khẳng định mình nhé. Vững tin bước đi trên con đường các con theo đuổi, bởi hễ đi là sẽ đến, chỉ cần có niềm tin và kiên định, hạnh phúc sẽ chờ con nơi cuối con đường. Cao Dĩ Tường vào vai nam chính Vương Lịch Xuyên. Với hình ảnh của một Lịch Xuyên điển trai nhưng bạc mệnh trong Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên đã giúp tên tuổi của nam diễn viên Cao Dĩ Tườnglên như diều gặp gió. Những dự án anh từng góp mặt và để lại nhiều ấn tượng có thể kể đến như: Đẳng cấp quý cô 4.Biểu mô men lớp trong: có một hàng tế bào trụ thấp, (~ 25 μm), nhân hình bầu dục, bào quan phân tán tự do trong bào tương; liên hệ với nhau bằng thể nối và khớp khe (~2 μm); giàu phosphatase acid; hoạt động phân bào cho đến khi được biệt hóa thành nguyên bào men; phân cách Con dù lớn vẫn là con của ba mẹ, đi suốt cuộc đời ba mẹ vẫn theo con. [Not available] Silent Horror chap 215: Meetup - gặp gỡ Đăng ngày 25/07/2017 Tình yêu đến, tình yêu đi ai biết - Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt (Xuân Diệu) [Not available] Silent Horror chap 214: Precious - Quý báu Đăng ngày 20/07/2017 Chỉ gặp tuyến này ở vài loài cây thực nhục. Các tuyến tiết ra một dịch có chứa phân hóa tố tiêu hóa protein. Gặp ở cây nắp bình N epenthes, trong bình có những có những vùng của lớp biểu bì biến đổi bì biến đổi thành tuyến tiết; ở cây trường lệ Drosera, các tế bào tiết nằm trên đầu các vòi. Tuyến tiết phân hóa tố tiêu hóa trong bình của Nepenthes Thời đại lịch sừ kể trên tràn một phần khá lớn trong quyển Histoire moderne du pays d' Annam (1529 - 1820) của Ch. Maybon 1 là "quyển sách có giá trị đặc biệt", "một công trình có giá trị trong học giới" như Phạm Quỳnh đã tán tụng 2. oviphrepho1986. Giải tríCộng đồngBình luận Thứ năm, 24/3/2011, 0952 GMT+7 Trong gặp gỡ đã có mầm của ly biệt, trong hội ngộ đã có dấu hiệu của chia ly và trong hạnh phúc đã có sự rạn nứt của đổ vỡ, nhưng sao nó khiến tôi đau đáu một nỗi niềm. Tôi nhớ như in hôm đó là buổi biểu diễn văn nghệ của trường, tôi vừa đánh đàn ghi ta vừa hát Dịu dàng hạt nắng đùa nhẹ trên áo Đôi môi em gọi bao khát khao Mắt em vời vợi đăm đắm trời cao Em mong manh tựa rừng cây trút rơi lá Gió chiều bỗng chợt xao xuyến mãi không nguôi Mặc dù thả hồn vào bài hát, nhưng tôi không thể không ngắm vị khán giả xinh đẹp đang ngồi ở hàng ghế đầu cũng mơ màng theo giai điệu và ca từ trong sáng của bài hát. Sau lần ấy tôi đã quen em và tình yêu đến cũng rất tự nhiên. Tự nhiên như thể chính bài hát “Điều giản dị” của nhạc sĩ Phú Quang đã là sợi dây se duyên cho tình yêu đôi lứa của chúng tôi. Ngày ngày chúng tôi sánh bước bên nhau lên giảng đường, tới thư viện, hoặc dạo quanh những con dốc gần ký túc xá, cùng lắng nghe những giai điệu mượt mà tha thiết của bài hát “Điều giản dị”, cùng tạo cho nhau niềm tin vào cuộc sống, vào thế giới xung quanh mình. Giai điệu bài hát nhẹ nhàng, sâu lắng, như một triết lý, một định mệnh của cuộc đời. Ở bên em tôi gỗ đá cũng trở thành ướt át, dẫu khô khan cũng có thể trở thành thi sĩ. Hạnh phúc tưởng chừng vĩnh cửu, những dịu dàng tưởng sẽ tiếp nối theo cung bậc của niềm hạnh phúc, nhưng tôi đã tự tin thái quá, ảo tưởng thái quá về giấc mơ tình yêu dịu ngọt như giọt sương mai của phố núi trước bình minh. Tình yêu long lanh như giọt ngọc, trong vắt như pha lê ấy đã tan vỡ trong nháy mắt, những ngọt ngào thủa xưa nay đã tắt lịm, em lặng lẽ rời bỏ, để tôi bàng hoàng đớn đau. Trăm ngàn câu hỏi vì sao em lại ra đi, vì sao thế hỡi em. Vì sao và vì sao???? Trái tim tôi như rẽ sóng, hạnh phúc nhiều thì đớn đau càng tột cùng, đó là quy luật của cuộc sống này. Em ra đi để nửa hồn tôi héo hon, sầu thảm, tôi như kẻ mộng du cố tìm về nơi dĩ vãng để tắm mình trong những hoài niệm xa xăm. Giai điệu tha thiết của bản nhạc ở đâu cứ dội về như những nhát dao cứa vào trái tim tôi rỉ máu Hội ngộ rồichia ly cuộc đời vẫn thế Dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao Hy đêm mịt mù lấp lánh ngàn sao Nếu không có người cuộc đời trôi về đâu Nếu không có người mặt đất quá hoang vu. Bao nhiêu năm rồi tôi đã mất em, những trách móc hờn giận cũng đâu thể xóa nhòa đi tình yêu tôi dành cho em. Năm tháng vẫn như một thứ men say mê hoặc con người tìm về kỷ niệm cũ, những hoài niệm dấu yêu, làm sao tôi có thể quên được đôi môi, ánh mắt, bờ vai của em. Em cứ thế hiện về bùng cháy trong đam mê của một thời tuổi trẻ. Và ta biết một điều thật giản dị Càng xa em ta càng thấy yêu em Tôi tự hỏi không biết ở chốn phồn hoa ấy em có hạnh phúc không? Em có còn thích nghe bài tình ca giản dị ấy không? Tôi vẫn rất yêu em, yêu em bằng tình yêu bất diệt, yêu em dù biết em mãi mãi sẽ không còn thuộc về tôi nữa. Điều giản dị 46115 Nhạc sĩ Phú QuangCa sĩ Hồng Nhung Ngô Văn Hiệp Tình cờ lướt web, đọc bài Đạo Chích chương 29, Trang Tử Nam Hoa Kinh, tôi cứ tủm tỉm cười. Trang Tử khá “độc” khi đem “vạn thế sư biểu” Khổng Tử của Nho giáo ra đùa cợt. Hình ảnh uy nghi, khẳng khái “uy vũ bất năng khuất”đâu chẳng thấy mà chỉ còn là hình ảnh lão già tầm thường run như cầy sấy trước hành động hung cuồng bạo ngược của Đạo Chích – kẻ bị cho là “đào tường khoét vách, lùa ngựa bò, bắt cóc vợ và con gái người ta, tham lợi tới quên cả thân thích, không đoái hoài tới cha mẹ anh em, không cúng giỗ tổ tiên”. Đạo Chích vừa mới cất vài lời “cường ngôn” phản bác mà “Khổng Tử vái hai vái rồi vội vàng chạy ra cửa, lên xe ba lần mới nắm được dây cương vì hoảng hốt, mắt không thấy rõ, mặt tái như tro tàn, ngồi dựa vào cái đòn ở trước xe, đầu cuối xuống, thở không ra hơi”. Trang Tử khéo giễu quá đi thôi! Đạo giáo cùng Nho giáo Tàu cũng “chỏi” nhau ra trò đó chứ! Nhắc đến Trang Tử, tôi chợt nhớ hai câu thơ của Vũ Hoàng Chương “Học làm Trang Tử thiêu cơ nghiệp Khúc Cổ bồn ca gõ hát chơi” Qua hai câu thơ ấy, hình tượng Trang Tử có vẻ tiêu sái thoát tục, tôi tò mò tìm đọc nội dung khúc Cổ Bồn Ca xem thế nào. Hoá ra Trang Tử thiêu cơ nghiệp và gõ bồn hát, cảm khái vì lẽ vô thường “vợ mình thằng khác xài, con mình thằng khác sai”... Sao bi hài thế nhỉ ! CỔ BỒN CA Kham ta phù thế sự Hữu như hoa khai tạ Thê tử ngã tất mai Ngã tử thê tất giá. Ngã nhược tiên tử thời Nhất trường đại tiếu thoại Điền bị tha nhân canh Mã bị tha nhân khóa Thê bị tha nhân luyến Tử bị tha nhân mạ. Dĩ tử đổng thường tình Tương khan lệ bất hạ Thế nhân tiếu ngã bất bi thương Ngã tiếu thế nhân không đoạn trườn Thế sự nhược hoàn khốc đắc chuyển Ngã diệc thương sầu lệ vạn hàng. TRANG TỬ Bản dịch BÀI HÁT CỔ BỒN Ôi cuộc đời nổi trôi Khác nào hoa nở, rụng Vợ chết trước ta lo mai táng Ta chết vợ sang ngang. Ví bằng ta chết trước Thật một trường đại hài hước Ruộng ta người sẽ cày Ngựa ta người sẽ cỡi Vợ ta người sẽ thương Con ta người mắng chửi. Tình thế là như vậy Nếu lệ ta chẳng rơi Thế gian cười tớ vô tình Tớ cười thiên hạ như bình lệ chan Khóc mà đổi được tuần hoàn Thì ta đã khóc muôn ngàn năm nay. VÕ TƯ NHƯỢNG dịch Sự tích Trang Tử đốt nhà và gõ bồn hát, như sau Trang Tử đi chơi về, nằm lăn xuống phản kê giữa nhà, chân chữ ngũ, chàng cười, cười như nắc nẻ, cười mãi. Vợ Trang Tử thấy lạ, lấy ghế ngồi bên cạnh, hỏi chồng “Mình có việc gì mà cười lắm thế?” Trang Tử ngồi nhỏm dậy, nói “Thế này nhé...” rồi lại cười. Khi ngớt cơn cười, Trang Tử mới kể Trang Tử đi qua một cánh đồng chợt thấy một thiếu phụ xinh đẹp, đội khăn tang che mái tóc mượt mà, đang cố sức quạt lấy quạt để; trước mặt nàng là một nấm mồ mới đắp, cỏ chưa mọc, đất còn ẩm. Trang Tử lấy làm lạ; chàng dừng lại, chăm chú nhìn. Thiếu phụ xinh đẹp quạt rất nhiệt tình, mỏi tay này đổi tay khác. “Hay là nàng thương người dưới mồ nóng bức?”. Nghĩ vậy, chàng đánh liều hỏi “Thưa quí nhân, nàng quạt mồ là nghĩa làm sao?”. Người đẹp ngước đôi mắt đen long lanh, đáp “ây là mồ chồng thiếp. Trước khi chết, chồng thiếp trối trăn hai, ba lần Phải đợi đất mồ chàng khô rồi hãy lấy chồng. Thiếp thương chồng, không quên lời căn dặn cuối cùng của chàng, nên thiếp quạt mồ chóng khô.” Trang Tử lại tỏ lòng thương xót người thiếu phụ biết làm theo lời trăn trối của chồng. Nghe câu chuyện, vợ Trang Tử ngúng nguẩy đứng dậy, nhăn nhó “Thế mà mình cười được. àn bà đâu trơ trẽn đến thế”. Trang Tử thở dài “Chỉ mong khi tôi chết, mình quàn tôi một trăm ngày rồi hãy chôn, sau đó hãy tái giá nhé!”. Vợ Trang Tử trách móc chồng vì đã nói gỡ, nàng đoan chắc nếu Trang Tử có mệnh hệ nào, thì nàng nhất quyết cư tang, suốt đời thủ tiết thờ chồng không tái giá. Không bao lâu, Trang Tử bỗng nhiên đột tử. Thi hài Trang Tử liệm trong quan tài, quàn trong nhà. ược dăm hôm, một chàng trai trẻ đẹp, hào hoa đến. Chàng thư sinh nhận mình là học trò thầy Trang Tử, đến phúng viếng thầy. Chàng nói “Nhà tôi ở mãi chân núi, xin cô cho ở lại mấy hôm”. Vợ Trang Tử vừa thấy chàng, đã đem lòng vấn vương; nàng vội nhận lời. Từ đêm ấy, hai bên quấn quít nhau, không rời nhau được. Bỗng một hôm, chàng ôm bụng lăn lộn trên giường, mồ hôi nhễ nhại. Chàng trai kêu đau, rên la thảm thiết. Chàng ú ớ nói chàng khó qua khỏi. Người thiếu phụ hoảng hốt. Chàng bảo vốn chàng bị bệnh đau bụng kinh niên, chỉ một thứ thuốc duy nhất cứu được chàng lấy sọ người mới chết, mài ra, uống ngụm nước nóng, thế là khỏi. Vợ Trang Tử, ngay đêm ấy, lấy cái vồ đập săng đựng xác chồng, định lấy cái sọ chồng chữa bệnh cho người tình. “Thịch, thịch, thịch” vồ nện mấy nhát, nắp săng bật tung. Trang Tử nhổm dậy hỏi “nàng làm gì vậy ?” Sau cơn hoảng sợ, vợ Trang Tử trấn tĩnh lại, nàng đáp “thiếp nghe trong quan tài có tiếng động, nên nghĩ rằng chàng tỉnh lại nên cậy quan tài ra”. Trang Tử bước ra khỏi quan tài, cùng vợ trở về phòng. Vợ Trang Tử bước đi mà lòng lo lắng… Về đến phòng, không thấy thư sinh đâu cả. Đang bần thần thì Trang Tử bảo “Ta gọi người tình của nàng đến nhé”. Ngọn đèn trong phòng chao chao và mờ dần, Trang Tử đột nhiên biến mất và chàng thư sinh trẻ đẹp hiện ra…Vợ Trang Tử biết chồng dùng phép thuật để thử lòng vợ. Nàng xấu hổ quá, nàng ốm, vài hôm sau nàng chết. Nàng chết, Trang Tử nực cười cho đời người. Chàng lấy cái chậu, vừa gõ vừa ca bài Cổ bồn, bài ca vừa như cười, cái cười hềnh hệch, vừa như khóc, cái khóc xót xa cho thân phận con người “Ôi thói đời! Nghĩ mà đau lòng...! Nhìn nhau lệ chẳng rơi lã chã...! Ta cười cuộc đời lắm nỗi đau thương...”. Phỏng theo Kim cổ kỳ quan của Ủng Bảo lão nhân Từ câu chuyện trên, dân gian Việt Nam có câu Quạt mồ còn hơn bổ quan tài. Hay là Thương thay cho kẻ quạt mồ Ghét thay cho kẻ cầm vồ bửa săng. Thiên Chí Lạc, Nam Hoa Kinh viết “Vợ Trang Tử mất, Huệ Thi đến điếu, thấy Trang Tử ngồi duỗi xoạc hai chân vừa gõ bồn vừa ca. Huệ Tử hỏi - Cùng người ở tới già, có con lớn mà người chết lại không khóc, cũng là đã quá lắm rồi ! Lại còn vỗ bồn mà ca, không quá lắm sao? Trang Tử đáp - Không ! Lúc nàng mới chết, tôi sao chẳng động lòng, nhưng nghĩ lại, hồi trước nàng vốn không sinh, chẳng những không sinh mà đó lại vốn không hình, chẳng những không hình mà đó vốn là không khí. Đó chẳng qua là tạp chất trong hư không biến ra mà có khí, khí biến ra mà có hình, hình biến ra mà có sinh, rồi lại biến ra nữa mà có tử. Khí, hình, sinh, tử, có khác nào xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa vận hành. Vả lại, người ta đã nghỉ yên nơi Cự thất nhà Lớn, mà tôi còn cứ than khóc, chẳng là tự tôi không thông Mệnh ư, nên tôi không khóc.” Đọc sự tích “Trang Tử gõ bồn ca”, lòng tôi bâng khuâng cảm khái lẽ vô thường của đời người. Trang Tử là người đạt đạo mới có thái độ khác thường với nỗi bi thương chính mình. Có đâu như nhà thơ Nguyễn Bính hễ tơ lòng chạm phím là ai oán ngân nga. Khi người yêu “sang ngang”, nhà thơ Nguyễn Bính đã tỏ ra rất ngỡ ngàng Có người đêm ấy khoe chồng mới “Em chửa yêu ai, mới có mình” Có người trong gió rét chiều đông Chăm chỉ đan cho trọn áo chồng Còn bảo “Đường len đan vụng quá! Lần đầu đan áo kiểu đàn ông” Có lẽ khi đang ngây ngất men nồng tình ái, người yêu Nguyễn Bính cũng thầm thỉ bên tai chàng “Em chửa yêu ai, mới có mình”. Nhà thơ cay đắng thốt lên Vâng chính là cô chửa yêu a Lần đầu đan áo kiểu con trai Tôi về thu lá ba đông lại Đốt hết cho cô khỏi thẹn lời Câu thơ “Tôi về thu lá ba đông lại” có dị bản là “Tôi về thu cả ba đông lại”. Nhưng theo như một số bạn thơ của Nguyễn Bính, “lá” là từ ngữ dùng trong sáng tác ban đầu, nhà thơ Nguyễn Bính chỉnh sửa lại là“cả” trong các lần tái bản sau. “Lá” trong câu thơ trên là lá thư, phong thư. Nguyễn Bính đã nâng niu cất giữ những những lá thư tình trong 3 năm liền, thế mà “người ta” bỗng phút chốc thản nhiên coi như không. Hận tình đời đen bạc, nhà thơ uất nghẹn muốn đem đốt hết cho người yêu cũ thanh thản bên chồng. Nhưng, “người ta” quên chứ Nguyễn Bính có quên đâu. Nguyễn Bính chưa thấu lẽ vô thường trong tình ái nên vẫn u uất Tất cả mùa đông đan áo len Cho người cho tất cả người quen Còn tôi người lạ, tôi người lạ, Có cũng nên mà không cũng nên. “Vâng” - Nguyễn Bính Là nhà thơ tiền chiến đồng thời với Nguyễn Bính, nhưng Xuân Diệu tỏ ra khác hẳn và tỉnh táo hơn nhiều, ông đã thẳng thắn viết Ai nói trước lòng anh không phản trắc Mà lòng em sao lại chắc trơ trơ “Giục giã” - Xuân Diệu Nhà thơ Xuân Diệu với những bài thơ tình lãng mạn được giới trẻ yêu thích một thời, có câu thơ mang chút ít triết lý Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt “Giục giã” - Xuân Diệu Mới đọc, ta thấy hơi khó hiểu, nhưng đọc đoạn thơ sau thì nhà thơ đã trình bày rõ ràng Hoa nở để mà tàn; Trăng tròn để mà khuyết Bèo hợp để chia tan; Người gần để ly biệt. “Hoa nở để mà tàn” - Xuân Diệu Đúng thế “Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt”, chỉ vì có họp mặt mới có chia tay, “mầm ly biệt” đã nhú lên ngay từ khi mới quen nhau. Hoa nở rồi tàn, trăng tròn rồi khuyết đó là lẽ vô thường nhưng cũng là quy luật của sự vật. Nhưng, dù là quy luật thì khó có ai không bùi ngùi trong cảnh chia tay Hoa thu không nắng cũng phai màu Trên mặt người kia in nét đau. “Hoa nở để mà tàn” - Xuân Diệu “Ôi cảnh biệt ly sao mà buồn vậy” Quốc văn giáo khoa thư Gặp gỡ để rồi ngậm ngùi ly biệt. Xa nhau lại hoài niệm, nhớ nhung, nuối tiếc những tháng ngày mặn nồng dịu ấm hương tình Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em! Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm. Với sương lá rụng trên đầu gần gũi, Thôi đã hết hờn ghen và giận tủi. Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu! Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh. Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh. Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi! Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi, Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm! Gió bao lần từng trận gió thương đi, - Mà kỷ niệm, ôi, còn gọi ta chi... “Tương tư chiều” - Xuân Diệu Lẽ vô thường trong thơ Trang Tử, Nguyễn Bính, Xuân Diệu gieo nỗi man mác bâng khuâng trong lòng tôi mấy hôm nay. Sáng nay đi lễ, nghe bài giảng của cha xứ, trong đó có câu Vanitas vanitatum et omnia vanitas Hư không của sự hư không - thế sự hư không! Truyền đạo 12-3 Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân… Gv 1,2 Mọi điều đó là sự hư không theo luồng gió thổi… Truyền-đạo 21-26 Sách Truyền đạo của Solomon Kinh Thánh, Cựu Ước ghi“Hư không của sự hư không, hư không của sự hư không, thảy đều hư không. Các việc lao khổ loài người làm ra dưới mặt trời, thì được ích lợi chi?” Thế sự phù vân và cái việc “làm chi cho mệt một đời” mà Kinh Thánh nêu ở trên có nét tương đồng với tư tưởng vô vi của Lão Trang trong thơ của Lý Bạch và Đỗ Phủ, những đại thi hào thời Thịnh Đường Thế sự nhược đại mộng Hồ vi lao kỳ sinh Ở đời như mộng lớn Làm chi cho nhọc mình! “Xuân nhật tuý khởi ngôn chí” – Lý Bạch Thiên thượng phù vân như bạch y Tu tư hốt biến vi thương cẩu. “Trên trời mây nổi như áo trắng Phút chốc biến thành chó xanh” “Khả Thán” – Đỗ Phủ Thay đổi là nguyên lý của Vạn vật và Vũ trụ. Vì thế cách đây trên 2500 năm Đức Phật cũng đã nói đến Vô Thường. Sự tương đồng giữa Kinh Thánh Thiên Chúa giáo với tư tưởng Phật giáo và tư tưởng Lão Trang thật thú vị ! Ô hay, tưởng rằng chỉ có Lão Trang mới nói đến phù vân, vô thường, vô vi trong đời sống và nguồn khởi dẫn của Đạo. Phật giáo mới nói đến hư vô, sắc không; giờ lại nghe Thiên Chúa giáo nhắc đến hư không, phù vân. Cuộc đời đúng là “bức tranh vân cẩu”, quả vô thường thật ! Bài thơ Giục Giã Xuân Diệu, tác giả viết về sự mong muốn sớm thành đôi uyên ương. Bài thơ là sự vội vàng, thúc giục thành hôn của chàng trai với cô gái, em ơi tình non đã già, tình yêu đến, tình yêu đi ái biết, trong gặp gợ đã có mầm ly biệt, chỉ sợ lòng ta không vĩnh viễn… Giục Giã Xuân Diệu Mau với chứ, vội vàng lên với chứ, Em, em ơi, tình non đã già rồi; Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi, Mau với chứ! thời gian không đứng đợi. Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới; Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa. Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ, Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết! Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt; Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài; Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai; Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn. * Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến; Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành. Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh, Quay mặt lại cả lầu chiều đã vỡ. Vì chút mây đi, theo làn vút gió. Biết thế nào mà chậm rãi, em ơi? Sơm nay sương xê xích cả chân trời, Giục hồng nhạn thiên di về cõi Bắc. Ai nói trước lòng anh không phản trắc; Mà lòng em, sao lại chắc trơ trơ? – Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ, Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lói; Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối, Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm. Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm, Anh hút nhuỵ của mỗi giờ tình tự. Mau với chứ! Vội vàng lên với chứ! Em, em ơi! Tình non sắp già rồi… Qua bài thơ, tác giả còn dùng nhiều sự giục giã sớm thành nghĩa vợ chồng, sợ sắc đẹp tan tành, sợ mộng vàng tan biến. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé. Các Bạn Đang Xem Bài Viết Bài Thơ “Giục Giã” Xuân Diệu – Ngô Xuân Diệu Của Tác Giả Xuân Diệu Trong Tập Gửi Hương Cho Gió 1945 Tại Blog Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé! Đây là Blog chia sẻ miễn phí. Bạn được toàn quyền trích dẫn và sử dụng lại nhưng không được chỉnh sửa hoặc thay đổi nội dung bài viết. Hãy thể hiện mình là người có văn hóa bằng cách dẫn nguồn để tôn trọng tác giả. Chúc các bạn vui vẻ! Facebook - Twitter Reader Interactions T. là bạn thân với chồng tôi từ thời còn học Đại học. Hồi cưới chúng tôi, mọi việc hầu như một tay anh lo liệu. Anh ấy cởi mở, nhiệt thành, lại còn rất điển trai khiến nhiều cô mê lẽ vì mải chơi nên anh lấy vợ hơi muộn. Vợ anh là một cô giáo dạy tiểu học, nhan sắc bình thường, hiền lành và chu đáo. Anh bảo yêu đương chỉ thích những cô gái đẹp, nhưng lấy vợ thì cũng từng vốn rất quý T. cho đến khi chồng tôi nói anh ấy có bồ thì mọi cảm tình tôi dành cho anh ấy dần không còn bao nhiêu. Nhưng chồng tôi thì khác. Hay nói đúng hơn, đàn ông họ có suy nghĩ rất khác trong chuyện này, kiểu như Anh ấy không chung thủy thì anh ấy có lỗi với vợ, còn với anh, anh ấy vẫn là bạn chí, ở cơ quan tôi, có nhân viên nọ đã kết hôn nhưng suốt ngày săn đón một cô gái mới về làm. Tất cả mọi người đều biết cậu ấy đã có vợ nhưng họ đều nhiệt tình vun vào, suốt ngày ghép đôi, trêu chọc, tạo cơ hội cho cậu ấy với cô gái kia, hệt như cậu ấy đang ế đến nơi và cần tìm vợ vậy. Hình như đa số đàn ông không coi đó là một vấn đề nghiêm lần tôi bảo chồng "Anh với T. vốn như anh em, không khuyên bảo anh T. đi. Anh bao che cho T. là anh cũng sai rồi đấy". Nhưng chồng tôi lại nói "Đó là chuyện riêng của anh ấy. Anh cũng có nói rồi nhưng T. bảo cậu ấy chỉ tán tỉnh cho vui thôi, vợ vẫn là nhất. Thế em bảo anh nên làm thế nào, chạy đến nhà mách vợ anh ấy à?".Thật sự tôi đã chẳng còn quan tâm đến chuyện đó nữa. Mỗi lần có dịp gặp gỡ hội họp, T. vẫn đưa vợ đi cùng, họ vẫn rất tình cảm, rất hạnh phúc. Có lúc tôi còn cả nghĩ, biết đâu chồng tôi cũng vậy và T. cũng che giấu cho chồng tôi như vậy, ai biết "ma ăn cỗ" thế nhiều khi tôi cũng tự dỗ lòng Đối với phụ nữ, mà cụ thể đây là vợ anh T., có những chuyện không biết đôi khi lại hay. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng lại nghĩ nếu mình bị rơi vào hoàn cảnh đó, bị lừa dối nhưng vẫn một lòng tin tưởng, sao thấy lòng cứ đau hỏi chồng- "Anh T. bỏ bồ hay là bị bồ "đá?"- Anh T. tự Chán rồi à?- Chả biết chán hay không nhưng mà nghe bảo mệt mỏi. Ảnh minh họa Getty Images. Hóa ra là cô gái kia ban đầu biết T. đã có vợ nhưng được tán tỉnh thì vẫn cứ lao vào. Dù sao thì T. cũng là kiểu người khéo léo, hài hước, rất đẹp trai lại sẵn sàng "chi đẹp". Cô gái lúc đầu cũng an phận làm bồ nhí nên mối quan hệ của họ khá vui vẻ. Nhưng dần dần cô ấy thấy như vậy là không công bằng. Cô gái hay tỏ ra giận dỗi, trách móc này kia, thậm chí còn so sánh và hờn ghen với vợ anh T. Cô gái còn tìm cách kiểm soát T. khiến anh thấy bức bối khó kết thúc mối quan hệ sau một lần tranh cãi. T. nói "Mối quan hệ của anh và em là cả hai cùng vui vẻ, nếu cả hai đều không cảm thấy vui vẻ nữa thì chia tay. Anh đã có một vợ là đủ rồi, và anh không thích em kiểm soát hay đối xử với anh như một bà vợ nữa".Đàn ông là thế, khi thích thì họ cung phụng bồ nhí như một nữ hoàng, khi không thích thì họ sẵn sàng phủi nhẹ như hạt bụi không vấn gái này cũng giống như nhiều cô gái yêu đàn ông có vợ khác. Ban đầu họ nghĩ chỉ đơn giản là mối quan hệ tình cảm thôi. Họ chỉ cần yêu, không nghĩ tới cái gì xa xôi hơn. Nhưng rồi dần dần, khi sự gắn kết dài qua thời gian, họ bắt đầu so sánh mình với vợ người tình. Họ thấy họ bị thiệt thòi và bắt đầu có những đòi hỏi cao hơn. Việc người tình quan tâm vợ, hay ở nhà, hay cùng đi du lịch với vợ cũng khiến họ hằn học khó chịu. Họ bắt đầu ra đàn ông khi ngoại tình, họ chỉ mong nhân tình của mình ngoan ngoãn, biết điều như một con mèo nhỏ. Còn nếu đến với người tình lại cũng bị nói chuyện tiền bạc, trách nhiệm, hờn dỗi, trách móc, kiểm soát thì họ sẽ "bỏ của chạy lấy người" ngay. Nhưng phàm là tình cảm, có ai yêu mà lại không muốn chiếm hữu cho riêng mình. Chỉ tiếc, không phải gã đàn ông nào cũng yêu nhân tình đủ nhiều để trao cho nhân tình cái quyền được kiểm soát và sở hữu cô gái trẻ một khi dấn thân vào mối quan hệ với đàn ông đã có gia đình, có thể coi là "trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt" như một nhà thơ tình nổi tiếng từng viết. Đó là mối quan hệ không nhìn rõ được tương lai, thậm chí không có tương lai. Đó là mối quan hệ mà đàn ông vừa bắt đầu đã nghĩ đến một ngày kết ông ham vui, đàn ông đa tình và thích đèo bồng. Có thể một thời điểm nào đó họ coi trọng nhân tình hơn vợ. Nhưng nếu đặt họ vào thế phải lựa chọn, họ luôn rất thực tế. Đó là lý do đàn ông ngoại tình rất nhiều nhưng bỏ vợ để lấy nhân tình thì rất ít. Đàn ông vốn bạc bẽo như thế, nhưng những cô gái trẻ vẫn lao vào cuộc tình ngang trái như những con thiêu thân, chẳng biết có rực sáng được phút giây nào hay tự đốt cháy mình trong biển Lê Giang/Dân Trí

trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt